SINH HOẠT HỘI CỰU CHIẾN BINH TRƯỜNG ĐẠI HỌC XÂY DỰNG HÀ NỘI – ÔN LẠI KỶ NIỆM HÀO HÙNG CỦA NHỮNG SINH VIÊN TRƯỜNG XÂY MẶC ÁO LÍNH

Trong không khí cả nước hân hoan chào mừng kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, Thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2025), Hội Cựu chiến binh Trường ĐHXDHN tổ chức gặp mặt và sinh hoạt định kỳ công tác hoạt động Hội.
Tại Buổi gặp mặt, đồng chí Trần Đình Trọng – Chủ tịch Hội CCB thay mặt Ban Chấp hành thông báo một số kết quả hoạt động của Hội trong thời gian vừa qua, đồng thời đưa ra một số hoạt động sẽ thực hiện trong thời gian tới.
Hướng tới kỷ niệm 50 năm ngày Giải phóng miền Nam, Thống nhất đất nước, các hội viên Hội CCB cùng chia sẻ, tâm sự và ôn lại những kỷ niệm đầy hào hùng và bi tráng về những khoảng thời gian xếp bút nghiên mặc áo lính. Những kỷ niệm một thời hoa lửa tại các chiến trường khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến tại Thành cổ Quảng Trị, Khe Xanh, Buôn Mê Thuật và đặc biệt là chiến dịch Hồ Chí Minh của các cựu chiến binh ra đi từ mái trường Xây dựng. Các hội viên được nghe tâm sự của những người trực tiếp tham gia trận đánh bi tráng tại Long An của Trung đoàn 207 – nơi mà gần 300 liệt sĩ là sinh viên các trường đại học miền Bắc, trong đó rất nhiều liệt sĩ là sinh viên Trường Xây dựng hi sinh. Những kỷ niệm chưa được viết trên bất cứ tài liệu nào nay được tâm sự cùng những đồng đội, các cựu chiến binh không giấu được những giọt nước mắt thương tiếc đồng đội nhưng cũng đầy tự hào về những năm tháng anh hùng của dân tộc.
Những người lính sinh viên và những kỷ niệm của các đồng chí sẽ luôn được các thế hệ tiếp sau ghi nhớ, trân trọng.
Mời các bạn cùng chia sẻ những kỷ niệm của đồng chí Hoàng Văn Tần – Hội viên Hội Cựu chiến binh Trường ĐHXDHN.
QUẢNG TRỊ
Chẳng muốn nhắc đến những kỷ niệm buồn
Lần về thăm Quảng Trị
Gió thổi dọc miền trung
Đoàn tàu đưa tôi đến
Quảng Trị ơi!
Nơi sư đoàn chúng tôi
Hành quân qua nhưng cánh rừng cháy chụi
Vục nước uống từ trong khe suối
Thanh lương khô chống đói một ngày
Chẳng sợ bom tọa độ ken dày
Chẳng sợ mưa rừng, sốt rét
Chúng tôi đi qua cõi chết
Để đến ngày mai.
Và hôm nay trong nắng vàng tươi
Rừng cây xanh, sao mà xanh đến thế
Cái mầu xanh rất xanh mầu Quảng Trị
Như chưa từng có cuộc chiến tranh
Nhưng chiều nay trong nghĩa trang
Đồng đội tôi vẫn đứng xếp hàng
Dáng đứng nghỉ, thẳng ngang bia mộ
Không một nén nhang
Mình tôi đứng khóc
Bạn bè ơi sao lại ở nơi này
Để có được chiều nay như mọi buổi chiều
Các con tôi giờ đây đâu hiểu
Một phần đời tuổi trẻ của tôi
Và bao nhiêu người lính
Đã nằm lại nơi đây chật kín núi đồi
Dù nay mai có đi khắp phương trời
Hãy đừng quên một thời Quảng Trị
Hãy đừng quên một thời chống Mỹ
Để hôm nay kiêu hãnh làm người.
(CCB Trịnh Quốc Thắng thân tặng)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Contact